CẦU DỪA----THƠ ĐÀO TRƯỜNG SAN
Về miền Tây gặp cầu dừa
Bắc qua con rạch đi vừa bàn chân
Cầu dừa bắc vội chênh vênh
Đôi khi ngúc ngoắc gập gềnh khí đi
Mùa mưa trơn trượt lắm khi
Mùa khô cầu nhỏ lầm lì cứng chân
Chiếc cầu như những người thân
Đi xa rồi lại về gần phải qua
Tôi là lữ khách phương xa
Lần đầu bỡ ngỡ đi qua cầu dừa
Thực tình buổi sáng tôi ưa
Giống như trẻ nhỏ say sưa mất rồi
Tôi đi, tôi dứng, tôi ngồi
Và tôi chụp ảnh một hòi… tôi qua !
ĐTS