Cơn mưa giữa buổi nực cười
Trời đang đổ nắng lạ đời nước tuôn
Vội vàng đứng nép vào hiên
Đất chưa ấm chỗ nhìn lên tạnh rồi
Liếc sang chợt thấy em cười
Bước ra đi tiếp,ông trời chán ghê
Con nghiêng mình thắp nén nhang trên bàn thờ của Bác
Thế giới người hiền hiện về nâng đỡ chân con
Con lặng im nhìn về phía xa xăm
Nơi có ngọn đèn thắp sáng lương tâm
Mách bảo con luôn làm điều phải